Trang nhà của Hội Ký Giả Việt Nam Orange County.
 
HomeHome  CalendarCalendar  FAQFAQ  SearchSearch  MemberlistMemberlist  UsergroupsUsergroups  RegisterRegister  Log inLog in  

Share | 
 

 Chuyện dài công an báo chí

Go down 
AuthorMessage
Admin
Admin
avatar

Posts : 49
Join date : 2010-08-18

PostSubject: Chuyện dài công an báo chí   Wed Aug 18, 2010 10:04 pm

Bolsa Thiên Hạ Sự 19/8/2010


Chuyện dài công an báo chí

Tuần báo trước người viết có bài “Những thành tích của Godfather Vi Anh” và bài “Godfather làng báo hay công an cộng đồng”, không ngờ bài viết đã đã nhận được rất nhiều điện thoại của thân hữu, bạn đọc, kể cả một số thành viên trong Liên Uỷ Ban Đặc Nhiệm Chống Văn Hoá Vận Cộng Sản và Phối Hợp Chống Cộng Sản và Tay Sai với tất cả khích lệ. Không một người chê (có lẽ người chê sợ mất lòng không dám lên tiếng?) Nghe nói Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California sẽ mổ xẻ sự kiện mafia này qua lời của Phó Nội Vụ Phan Ngọc Lượng trong phiên họp kế tiếp. Được biết “sự cố” xảy ra trước mặt những người có trình độ hiểu biết và nhận thức như ông Trần Quan An, Xử Lý Thường Vụ Hội Đồng Đại Diện, ông Nguyễn Văn Ức, Cố vấn Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, ông Phan Tấn Ngưu, Chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam California. Nhắc đến LH/CCS/VNCH/NC, người viết cũng chúc mừng chiến hữu Phan Tấn Ngưu vừa được tái tín nhiệm chức vụ Chủ tịch Liên Hội. Chúc chiến hữu nhiều sức khoả và minh mẫn tiếp tục lèo lái con thuyền Liên Hội trước những khó khan của hoàn cảnh và tình hình phức tạp của thế quốc – cộng hiện nay. Ngoài ra cũng có một số chức sắc trong số gần 100 người hiện diện. Sự việc có một không hai trong lịch sử sinh hoạt cộng đồng Việt Nam và lần đầu tiên trên thế giới tự do, nếu không muốn nói vượt quá chỉ tiêu vi phạm tự do, dân chủ mà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là quốc gia luôn luôn đứng đầu danh sách vi phạm “tự do báo chí”. Người viết sẽ tường trình diễn tiến “mời” ký giả Đoàn Trọng ra ngoài (“mời” là ngôn ngữ ông Vi Anh & ông Phan Kỳ Nhơn nguỵ biện và bào chữa trên làn sóng 1190AM tối thứ Năm 12/8/2010) phần dưới.

Trước hết e-mail của một độc giả nhắc nhở tin ông “nhà báo” Vi Anh đại diện cho tờ Việt Báo đi Đài Loan thay vì Việt USA Magazine của ông Trần Việt Hải, Tổng Giám Đốc công ty Việt Satellite. Theo nội dung e-mail, văn phòng Dân biểu Trần Thái Văn nhận được thư mời của chính phủ Đài Loan muốn mời một số nhà báo Việt ngữ thăm viếng đảo quốc này. 9 cơ quan báo chí tiêu biểu đã nhận được lời mời gửi đến quý vị chủ nhiệm. Tuy nhiên, một số quý vị chủ báo, chủ nhiệm không thể tháp tùng nên đã cử người đại diện. “Nhà báo” Vi Anh đã được cơ quan Việt Báo cử làm đại diện. Với sự giải thích này, người viết xin thành thật xin lỗi công ty Việt Satellite và xin được viết lại và minh xác để tránh sự ngộ nhận. Mặc dù ông Vi Anh là người làm việc cho nhiều cơ quan truyền thông trong cùng một thời gian, nhưng ông Vi Anh có mặt trong phái đoàn báo chí quận Cam với tư cách đại diện cho tờ Việt Báo.

Trở lại thành tích của nhà báo Vi Anh có lẽ chắc không ai lạ gì trong cộng đồng. Người viết nhiều lần đã khẳng định, người ta không nói, không viết không có nghĩa là không ai biết; không có nghĩa là mình không làm sai. Dư luận biết nhiều về thành tích của Vi Anh không ai khác hơn là ông Huỳnh Kim và Lê Văn Bá (Lee Sandwiches) cả hai người đều là người lãnh đạo Phật Giáo Hoà Hảo, chắc chắn là những người biết rất rõ, người viết đã có dịp nói chuyện với ông Huỳnh Kim. Hi vọng chi tiết này sẽ giúp cho chuyên viên phỏng vấn “gây chia rẽ cộng đồng” (Đoàn Trọng) sẽ có cơ hội đi tìm hiểu thêm nhiều dữ kiện từ Huỳnh Kim về ông Vi Anh để bà con cô bác biết thêm về kỹ thuật “lăng ba vi bộ” của Vi Anh hầu tạo lại sự đoàn kết và ổn định cho cộng đồng. Ai gây chia rẽ cộng đồng?

Tuần qua trong lúc ngồi xem lại video (để biết người biết ta trăm trận thắng trước khi tổ chức họp báo Tự Do Báo Chí ngày 13/8/2010) người viết mới có dịp xem lại kỹ càng những chi tiết, những diễn tiến đầy mâu thuẫn, những lời tuyến bố nẩy lửa tào lao thiên điạ, những hành động gian xảo lấn lướt thao túng của Vi Anh trong buổi họp báo ngày 5/8/2010. Nhưng trước khi đi vào chi tiết cuốn video, người viết cũng được phép nhắc lại một chi tiết cũng khá tiếu lâm về ông “bố già” Vi Anh, người nơi nào cũng thích húc, tuần trăng nào cũng có mặt, mâm cỗ nào cũng thích ăn trên ngồi chốc. Số là năm 2001 hoặc 2002, năm mà cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân đã tự xưng là cựu Đại uý tuyên uý Hoà Hảo trước năm 1975 lên nhận “quân hàm” đeo lon Đại Uý Nhà Đòn tại Los Angeles. Đêm đó, một đên trăng sao vằng vặc chị Hằng Nga và chú Cuội cùng các tinh tú trên giải Ngân Hà đang nhìn xuống trần thế với trò hề Hoà Hảo nhạt hơn nước ốc. Ông Huỳnh Kim nói: “Ông ấy nhận vơ, tuyên uý PGHH hồi nào?”[i] Vâng, [i]“vào một đêm trăng có người trai Vi Anh lên đường đáo nhậm chức Đại Uý nhà đòn” cùng với chỉ huy trưởng ”Trung tá” Larry Phan Ngọc Tiếu. Bà con ai biết ông Bùi Văn Nhân phục vụ trong đơn vị nào của QLVNCH xin cho biết? Nhưng ông mặc áo lính nhà đòn 4 túi trông cũng “phê” vì nhờ tướng đô con.

Nghe nói cái dzụ ông làm dân biểu được cũng chỉ một nhiệm kỳ sau đó làm gì cho đến ngày 30/4/1975 không biết (không phải là 2, 3 nhiệm kỳ như đã “phe phang”.) Ký giả Đoàn Trọng chắc đã sưu tra xong hồ sơ cá nhân Bùi Văn Nhân “quốc nội” và Vi Anh “hải ngoại” tường trình cho bà đọc được không? Nếu cần họp báo người viết sẽ sẵn sàng tổ chức cho Đoàn Trọng một buổi hội luận đứng đắn (bảo đảm sẽ không có liếm đi liếm lại số người giơ tay vì “coi như ngang ngửa”) để làm sáng tỏ dư luận về lý lịch ông “biểu dân”. Nghe nói ông Đoàn Trọng còn giữ một lá thư tình do ông Vi Anh đưa của một ký giả đồng nghiệp (làm sao ông Vi Anh có thư này?) gửi cho một bà “trâu đánh” sau khi bà này “đánh trâu” ông Vi Anh văng ra khỏi Uỷ Ban Đặc Nhiệm, Vi Anh làm như vậy để trả thù duyên kiếp lỡ làng? Nếu có dịp yêu cầu nhà báo Đoàn Trọng cho đăng tải để cho độc giả xem chơi ngon hơn xem thiệt được không?

Đến đây người viết kính mời bạn đọc vào trang nhà http://freevn.net hoặc http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=2031 (xem phần 3,) độc giả sẽ thấy tất cả sự thực 100%, người viết bảo đảm không thêm mắm nêm cho thúi thêm hoặc mắm ruốc cho um thêm. Phiên họp mà người ta đã nhân danh dân chủ Bolsa để bóp chết dân chủ Hoa Kỳ, nhân danh cựu Dân biểu để giết chết nền hạ viện Hoa Kỳ, nhân danh báo chí (viết thuê, nói mướn) để giết chết tự do báo chí Tu Chính Số 1 của Hoa Kỳ, nhân danh công bằng để “kết quả có vẻ ngang ngửa (11/13) để đếm lại)" và bóp nghẹt công lý Hoa Kỳ, nhân danh luật lao động Bolsa cấm dân chúng tị nạn tại Hoa Kỳ được tự do hành nghề ký giả. Nhà báo Vi Anh trong buổi họp báo, khi thì xưng là “Tôi đến đây với tư cách là cựu dân biểu VNCH không phài là nhà báo” (để làm nhục mạ Quốc Hội VNCH?) lúc thì xưng là “một ký giả không phải là cựu Dân biểu”, khi thì bình luận gia như là một con rối thao túng phiên họp ngày 5/8/2010 do LUB triệu tập và làm cho LUB bị mang tiếng là đấu tranh dân chủ để diệt tiếng nói của những người hành nghề ký giả.

Trong video ông Cao Viết Lợi một nhà đấu tranh dân chủ thuộc Phong Trào Giáo Dân (hoặc Diễn Đàn Giáo Dân?) đã lên tiếng rất vô tư và công đạo. Ông Lợi yêu cầu Chủ Toạ Đoàn nên để cho ký giả Đoàn Trọng được trả lời trước những lời cáo giác về ông ta. Cựu luật sư Trần Sơn Hà, người đã từng hoạt động trong Tổ Chức Liên Minh Quang Phục Việt Nam của ông Võ Đại Tôn, cũng đã rất công tâm khi đề nghị với hội trường để ký giả Đoàn Trọng phát biểu. Ngay lúc đó, nhà báo (đời) Nguyễn Thị Minh Ngữ tức ca sĩ “áo lưới” Cindy Thuỷ, một thời có trận bút chiến với Đào Nương Sàigon Nhỏ. Trong cuộc bút chiến aó lưới bị thua áo nhỏ (vì nghề viết phiếm của Đào Nương thuộc hàng cao thủ.) Cindy áo lưới bỏ chạy về Houston một thời gian cũng không sống nổi (nghề không lương thiện trước sau cũng bị đào thải,) bỏ chạy về Las Vegas “hành nghề âm thầm”, nhưng cũng đã không thành công mà còn mất mẹ cơ hội thành nhân. Sau khi bị đào thải bởi thời gian chiếc “áo lưới” biến thành “áo mướp” mà nhà báo Vũ Công Lý không ngần ngại gọi là “con đ..m già” trong trang nhà http://mautam.net . Cindy (Xin Đi) Nước trở thành con bài của Vi Anh trong buổi họp báo 5/8/2010 (Ông Vi Anh tuyển mộ nhân viên Xin-Đi Nước lúc nào không biết? Xài ca sĩ “áo lưới thì thì có nước chết. Trong TTNS, xin-đi nước có biệt hiệu là Tư Chọc (người Bắc phát âm “chọc” và “trọc” cũng giống nhau;) cho nên Tư Chọc hoặc Tư Trọc (no-hair) cũng là xêm xêm Tư no-hair. “Xin đi nước” nói nhỏ trong phòng hội (vừa đủ cho Vi Anh nghe) “get out”, lập tức Vi Anh nghe ám hiệu thò tay định giựt mai-cờ-phôn của cựu luật sư Trần Sơn Hà. Lẽ dĩ là một luật sư, ông Trần Sơn Hà biết lề phải và lề trái trong hình thức họp báo, nên ông Trần Sơn Hà bèn chơi màn sức mấy mà cho, “này này bỏ đi tám đừng giựt “mai” của tui”. Trên màn video mặt Vi Anh ráo rác như tên ăn trộm gà, bèn quay sang nói nhỏ vào tai ông Phan Kỳ Nhơn. Như một con rối “muppet”, ông PKN đứng bậy dậy như vừa bị kim chích vào mông (Có thể khi Vi Anh nói nhỏ thì đã cầm sẵn cây kim chích mông thiệt? Nếu đúng thì công nhận cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân trong thời gian tập sự với bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh đã học được nghề chích mông, mau thiệt?) Nói đùa cho vui thôi, trong video ông Vi Anh vừa ra “lệnh” cho ông Phan Kỳ Nhơn tay vưà làm nhạc trưởng đưa lên đưa xuống, tay chân bận rộn làm sao mà chích? Có muốn chích thì kim Vi Anh giờ này cũng cụt mother rồi, lấy đâu mà chích với choác.

Không biết ông Vi Anh “hù doạ” gì thì ngay lập tức ông Phan Kỳ Nhơn như một chiếc lò xo dồn ép lâu ngay bật dậy và dõng dạc truyền hịch “Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý” nguyên văn: “…không chấp nhận sự có mặt của anh Đoàn Trọng tại nơi đây…” cùng lúc thì giọng nặc nô Bolsa “áo mướp” hét to “Get Out, Get Out” cùng sự phụ hoạ của các ca sĩ trong ban nhạc “Bolsa Thần Kinh Thương Nhớ SSI” nào là “out” nào là “Get Out” như là một bầy ong vỡ tổ trong “đại hội đấu tố Bolsa”. Người viết sinh ra đời lúc nhỏ chưa thấy đấu tố; di cư vào miền Nam tự do sau ngày 20/7/1954 nên cũng không được chứng kiến cảnh đấu tố điền chủ Cải Cách Ruộng Đất và Nhăn Vân Giai Phẩm. Nhưng đã được xem cuốn phim Chúng Tôi Muốn Sống của đạo diễn Vĩnh Noãn thì có lẽ cảnh đấu tố của Việt Minh chắc vẫn còn thua cảnh “Bát nháo Bolsa”. Không khen csVN nhưng cảnh Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng vẫn còn văn minh hơn đấu trường Bolsa, vì ít ra ngài còn được nói trước khi “được” bịt miệng. Còn ký giả Đoàn Trọng thì “được” bịt miệng mà không “bị” cho nói trước khi được “mời” đi ra.

Sau đó là những tiếng vo ve của bầy ong vỡ tổ Bolsa um xùm (nghĩ mà tội nghiệp cho Đức Tả Quân Lê Văn Duyệt, ngài đang rơi lệ sau tấm màn nhung. Có lẽ ngài đã khóc vì trải qua thế kỷ 18 của ngài đến đầu thế kỷ 21, những con cháu của ngài vẫn không khá hơn được về mặt hiểu biết thế nào là “dân chủ”?) Trở lại diễn biến sau đó, người làm mất trật tự là bà già giết giặc Nguyễn Thị Minh Ngữ. Người đáng bị đuổi ra ngoài là bà xin-đi nước, người đã bỏ chỗ ngồi chạy đến gần ký giả Đoàn Trọng gây ồn ào, hỗn loạn và la lối “Get Out, Get Out” nhiều lần. Ai gây hỗn loạn và ai làm mất trật tự? Câu trả lời “chắc chắn không phải là ký giả Đoàn Trọng. Người viết nghĩ nếu muốn “mời” ra ngoài, thì bà già “Get Out” mới là người đáng bị mời vì đả làm mất trật tự. BTC họp báo có mắt mà không ngươi. Thấy sao nói vậy người ơi. Không tin xem lại video, pictures said thousands words.

Ông Phan Kỳ Nhơn ngày còn phục vụ tại sư đoàn 9 Bộ Binh (trước khi về Quân Cảnh) vẫn thường làm nhiệm vụ phá mô của VC. Ngày nay không còn phá mô VC nhưng ông vẫn làm nhiệm vụ mở đường cho Vi Anh uýnh nhanh, uýnh mạnh, uýnh chết bỏ, uýnh bất chấp luật lệ, uýnh không cần nguyên tắc dân chủ. Đúng như chủ trương của cộng sản “cứu cánh biện minh cho phương tiện.” Vi Anh được thể cầm mai-cờ rơ-phôn sung sướng, hùng hồn một cách “hồ hởi phấn khởi” như “niềm vui trong ngày đại thắng” tự ý bày trò đấu tố mà không hề hỏi ý kiến cụ giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, cựu luật sư Trần Sơn Hà và Quốc Gia Hành Chánh Hoa Thế Nhân (Ông Phan Kỳ Nhơn thì coi như là robot được remote control bởi Vi Anh) cùng ngồi trên bàn chủ toạ đoàn. Vi Anh lúc này không còn là cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân nữa (vì dân biểu dù khả năng hạng bét cũng biết NO-CAN’T-DO MAN kiểu họp chợ đấu tố.) Ông đã hiện nguyên hình là một ký giả viết 4 mục trên Việt Báo mà không cần biết chủ trương tờ báo đăng quảng cáo Đàm Vĩnh Hưng của Miss Việt Nam Global vào ngày 21-8-2010 (Qua cái “biến cố” 5/8/2010 vừa qua đố bảo LUB sách động đồng hương chống Miss VN Global ngày 21/8/2010, còn “phia” tám ui. Thế là Đàm Vĩnh Biệt lại trở thành Đàm Vĩnh Hưng, “bất chiến tự nhiên thành” nhờ Vi Anh.) Vi Anh đáng được gắn “Bác Hồ” bội tinh vì thành tích xuất cảng đấu tố ra hải ngoại trước mặt các nhà đấu tranh dân chủ.

Vi Anh đứng dậy hùng hồn như trong những tiếng gọi của vệ binh giờ thứ 30 tháng Tư trong ngày 30 tháng Tư năm 1975, “Get Out, Get Out” vọng về từ âm ti điạ ngục và bắt đầu đếm số người giơ tay. Thiên bất dung gian, lần đầu đếm được 11 người đồng ý “mời” Đoàn Trọng ra dzìa và 14 người không đồng ý “đuổi” Đoàn Trọng (được ở lại.) Vi Anh bèn vô liêm sỉ tuyên bố, “Tôi thấy con số ngang ngửa, xin hỏi lại ”Ai đồng ý ….” Trong lúc này thì tiếng gọi từ âm ty tiếp tục “Get Out, Get Out” văng vẳng dù rằng lễ Vu Lan chưa về. Mục Liên Thanh Đề có sống lại chắc bà cũng xin được ở lại điạ ngục với quỷ sứ hơn là sống điạ ngục “Bolsa”. Lần đếm sau 24 (“mời” ra dzià) trên 18 (không đồng ý.) Vi Anh coi mọi người trong phòng như con nít, tuyên bố “chúng tôi rất dân chủ đa số thắng thiểu số”, xong “nhiệm vụ” trao mai-cờ-phôn cho ông Phan Kỳ Nhơn. Ông Nhơn mắc bẫy Đoàn Trọng khi được hỏi: "Tôi chỉ đi ra nếu ông Phan Kỳ Nhơn yêu cầu tôi đi ra.” Người ký thư mời Đoàn Trọng là ông Phan Kỳ Nhơn và người đuổi ký giả Đoàn Trọng cũng là ông Phan Kỳ Nhơn. Ông Nhơn mắc bẫy cả Vi Anh lẫn Đoàn Trọng. Tương lai chắc không ai dám lên nhà ông Nhơn ăn tiệc nếu được mời. Ngày xưa lúc nói tếu, người viết hay đuà gọi là ông là Phan Kỳ Nhông, bây giờ ông Nhông thiệt, đổi màu lia liạ. “Ta tiếc cho em trong cuộc đời …. đấu tranh” để đành đoạn “Không, không, không, tôi không còn yêu em nữa.”

Cha mẹ ơi 11/14 là tương đương, học trò ngu nhất lớp còn chưa nói vậy mà cựu dân biểu VNCH dám ngôn, thiệt chì? Thằng VC sửa đổi sách giáo khoa dạy học trò làm toán “súng AK-47 bắn rơi 10 máy bay phản lực, Mig-21 của Nga Sô vĩ đại bắn rơi 20 máy bay phản lực Mỹ Nguỵ tổng cộng là bao nhiêu?” cũng không dám nói là 11-14 là tương đương và đòi đếm lại. Cái dzụ đếm này làm người viết nhớ lại lúc nhỏ đi học mẫu giáo cô giáo bắt bỏ 2 tay vào túi quần và hỏi 5 cộng 5 là mấy. Cậu bé (người viết) lúc đó vẫn còn ngây thơ trong trắng như em chưa biết gì, trả lời “Thưa cô là 11.” Thế là bị phạt viết 100 câu “5 cộng 5 là 10” vì tội cộng sai làm cô giáo đỏ mặt tiá tai vì tưởng tượng.

Lần đếm sau đó nhà báo giỏi làm tính 5 + 5 là 11, Vi Anh cho “lếm” lại, kết quả 24/18 (Có người nói là 28/14) cũng được đi, no star where (Không sao đâu). Ông cựu Dân biểu trong đầu quen tật đếm tiền thấy con số này lớn hơn con số kia khoái chí tuyên bố đa số đè bẹp thiểu số. Dân chủ, dân chủ rồi bà con ơi. Ông Phan Kỳ Nhơn cũng phụ hoạ hoà âm, theo ý nguyện của đa số đồng hương. Phen này VC nhất định thua và ta nhất định thắng về cách đếm phiếu của hạ viện Bùi Văn Nhân. Đa số thắng thiểu số. Nhưng (chữ nhưng mất dậy nhất trong số những chữ mà người ta viết được. Tiếng Mỹ Nhưng = But, But âm đọc tương tự như Butt tức là cái Đít của người đời.) Trời sinh ra đít để ngồi, nhưng lựa nơi ngồi để nở mày nở mặt, không ai ngồi lầm chỗ để xú danh thiên hạ sự muôn đời, muôn thuở. Bác sĩ ngồi phòng mạch hãnh diện hơn là ma giáo để bị “ngồi” nhà tù. Ông Vi Anh thấy cái này to hơn cái kia mà không nhìn thấy cái của mình còn nhỏ hơn cái của người khác. Trong phòng họp gần 100 người, có người hạ xuống còn 70 hay 80 người cũng no star where luôn thì những người không giơ tay thì sao? Không lẽ ông cho họ đi câu “sấu”. 28 (OK) cộng với 14 (No OK) cũng chỉ mới 42 còn 58 người không ý kiến thì sao? 58 không ý kiến cộng với không đồng ý 14 sẽ là 72/28. Ông Vi Anh có cần tìm gặp thầy giáo Vũ Hoàn hay ghi danh lớp học Việt ngữ để học lại cách cộng trừ nhân chia không? Kiểu cộng trừ nhân chia của Việt cộng không áp dụng trong phòng họp cộng đồng người Việt Quốc Gia.

Tuy nhiên, sự việc không chỉ đơn giản như vậy. Câu hỏi cần đặt ra là ông Vi Anh làm như vậy để làm gì? Hậu ý mới quan trọng. Phải chăng vì thấy LUB được uy tín sau vụ Đàm Vĩnh Hưng, Vi Anh nhận chỉ thị để làm trò hề giảm hay mất uy tín của LUB từ một remote control bên kia bờ đại dương? Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm quá hiền lành và chậm chạp trong phản ứng vì tuổi đời 80. Ông Phan Kỳ Nhơn có tinh thần, nhiệt tình nhưng không có sự suy nghĩ (tính phổi bò chân thật người miền Nam) nên đã bị con cáo già Vi Anh cho vào xiệc dễ dàng. Người viết rất trân quý LUB và không muốn LUB cũng sẽ bị Vi Anh vùi dập như Ủy Ban Đặc Nhiệm ngày xưa. Thành trì chống cộng chỉ còn lại LUB và cũng sẽ bị mai một trong vài năm nữa giỏi lắm 10 nữa mà thôi. Chỉ mong rằng giáo sư Liêm và ông Phan Kỳ Nhơn sớm ý thức bổn phận và trách nhiệm để loại trừ Vi Anh ra khỏi uỷ ban càng sớm càng tốt. Có như vậy mới mong cứu vãn được ý chí chống cộng và xây dựng sức mạnh cho Ban Đại Diện Người Việt Quốc Gia vừa được thành lập. Đừng tiếp tục lên đài phát thanh nguỵ biện, vì trình độ dân trí bây giờ khá hiểu biết. Năng nói năng lỗi, năng cải chính năng hồ đồ câu này “chửi” câu kia, câu trước đá câu sau làm trò cười cho thính giả. Cách thức dùng giờ airtime kiểu này không bao giờ giả quyết được vấn đề.

Rất tiếc LUB đã được mời lên làn sóng Diễn Đàn Chống Cộng tối thứ Năm 12/8/2010 bằng tiền bà con đóng góp hay do nhã ý của ông chủ đài Thái Hiến. Thay vì dùng giờ airtime vào việc hữu ích thì LUB lại bắt chước bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh dùng giờ cộng đồng cho Nguyễn Công Lượng chửi Nguyễn Phương Hùng. Tối thứ Năm giáo sư Liêm sau lời chào mừng đầy mệt mỏi và chán nản, cụ ngồi yên lặng đến hết giờ, nhìn Vi Anh tiếp tục “bơm” ông Phan Kỳ Nhơn. Lời cải chính “mời” ký giả Đoàn Trọng ra ngoài không rửa sạch được vết bẩn ngày 5/8/2010. “Mời” hay “đuổi” đều mang cùng một ý nghĩa cho một ước muốn của hành động không muốn người ta được ngồi lại. Dùng chữ “mời” là ngôn ngữ ngoại giao ra vẻ ta là người văn minh (mặc dù hành động rất thiếu văn minh.) Nhưng khi giải thích trên đài phát thanh đã cho thấy cái mặc cảm sai lầm của mình nên phải cải chính “mời” cho nhẹ tội. Bà Trần Thanh Hiền một thành viên trong LUB đã xác nhận trong một e-mail gửi nhà báo Kim Âu Hà Văn Sơn ở Atlanta, Georgia như sau: “Thực ra dưới con mắt của cá nhân tôi, A. Đoàn Trọng còn nhẹ tội hơn một số ký giả khác rất nhiều nhưng không hiểu sao Ô. Vi Anh lại nhắm Đoàn Trọng và liệt kê vào thành phần nguy hiểm thứ ba trong bài nhận định của UB do Ông ta đề xướng. Đỗ Dũng và Ngụy Vụ thì có nhiều hành động thân Cộng lộ liễu hơn nhiều nhưng biết thân biết phận 2 người này đã không có mặt. Đoàn Trọng chắc không ngờ mình lại có tên trong "bảng phong thần" này nên mới vác xác đến. Thật là xui cho Anh ta.”

Buổi nói chuyện tối thứ Năm LUB qua lời 2 ông Vi Anh và Phan Kỳ Nhơn nguỵ biện “mời” Đoàn Trọng ra ngoài là bảo đảm an ninh cho Đoàn Trọng lại cho thấy cái lý luận trẻ con thiếu chín chắn của người đấu tranh với số tuổi ngoài 70. Kịch cỡm và quê mùa nếu không muốn nói là dốt. Ai là người gây náo loạn? Chính là Nguyễn Thị Minh Ngữ. Đoàn Trọng từ đầu cho đến lúc đi ra vẫn bình tĩnh. Chỉ trừ lúc Thế Phương (báo “hại” Take2tango) đẩy Đoàn Trọng bảo đi ra thì Đoàn Trọng hơi cáu và sẵng: “Thằng nào đuổi tôi ra.” Viết như vậy, vô hình chung Vi Anh đã có chuẩn bị màn làm thịt Đoàn Trọng trong trường hợp Đoàn Trọng không chịu đi ra theo lời “mời”? À thế ra họ có âm mưu sẵn cả đấy, Thế Phương là lực lượng tiếp viện cho Minh Ngữ nếu cần. Chỉ có Đoàn Trọng và cả cộng đồng không ai biết gì, vì bây giờ ai cũng tin rằng việc “mời” ra ngoài để bảo đảm an ninh cho Đoàn Trọng trước bầy sói dữ, việc này có thật như lời 2 ông?

Nội dung buổi nói chuyện tối thứ Năm LUB ai nghe cũng biết đó là lời từ chối không dám đến tham dự buổi hội luận Tự Do Báo Chí ngày 5/8/2010 tại hội trường Việt Herald. Không đến một là cử chỉ hèn, chỉ biết đánh lén mà không dám đối diện sự thật; Hai là biết lỗi nhưng tự ái là người lớn cả 3 người đều trên 70 không lẽ lại xin lỗi? Thật ra không ai cần xin lỗi, chỉ cần làm đúng công đạo mà thôi, chỉ cần nói “LUB chúng tôi rất tiếc sự kiện xảy ra ngày 5/8/2010 không nằm trong chương trình nghị sự và chủ trương của LUB. Chúng tôi hi vọng mọi người thông cảm và tiếp tục đoàn kết hướng về tương lai.” Như vậy có phải là êm đẹp đôi bề. Yêu nước + cực đoan + quá khích = ngu xuẩn. Trời sinh ra cái đầu có nhiều chức năng hãy suy nghĩ trước khi gật đầu. Người viết mong có dịp ông Vi Anh can đảm nhận lời hội luận với ký giả Đoàn Trọng để làm không khí hoà diụ. Chỉ có trực tiếp nói chuyện với nhau mới thông cảm. Dùng thì giờ airtime để tấn công chỉ làm cho sự kiện càng trở nên tồi tệ thêm.
Back to top Go down
View user profile http://hoikygia.board-directory.net
 
Chuyện dài công an báo chí
Back to top 
Page 1 of 1

Permissions in this forum:You cannot reply to topics in this forum
HỘI KÝ GIẢ VIỆT NAM ORANGE COUNTY :: Bolsa Thiên Hạ Sự-
Jump to: