Trang nhà của Hội Ký Giả Việt Nam Orange County.
 
HomeHome  CalendarCalendar  FAQFAQ  SearchSearch  MemberlistMemberlist  UsergroupsUsergroups  RegisterRegister  Log inLog in  

Share | 
 

 Xin đừng làm con Vịt

Go down 
AuthorMessage
Admin
Admin
avatar

Posts : 49
Join date : 2010-08-18

PostSubject: Xin đừng làm con Vịt   Thu Sep 16, 2010 1:49 am

Bolsa Thiên Hạ Sự 13/9/2010

Nguyễn Phương Hùng

Xin đừng làm con Vịt

Click on image to see full size


Thứ Bảy tuần qua 5/9/2010 trên góc đường First dẫn vào sở thú Santa Ana có người mặc bộ đồ mang hình dạng con Vịt (Donald Duck). Được biết đây là buổi nói chuyện của ứng cử viên thống đốc Jerry Brown và dân biểu liên bang Lorretta Sanchez cho cuộc tranh cử tháng 11/2010. Người giả làm Vịt để chọc quê bà dân biểu dám xúi mà không dám làm Loretta Sanchez.

Duck tiếng Mỹ là Vịt ai cũng biết, nhưng tiếng lóng ám chỉ người lẩn tránh, núp lén. Ai núp lén, ai lẩn tránh ai? Tờ Orange County Register chơi ngay một tấm ảnh trên trang báo làm nhột nhạt bà dân biểu Sanchez. Cả thế giới biết bà đang sợ phải tranh luận với dân biểu Trần Thái Văn. Luật sư Trần Thái Văn, ứng cử viên đối thủ của bà già 14 năm trong nghề dân biểu, đã gửi thư thách thức 4 buổi hội thoại trước báo chí và cử tri. Bà già giết giặc bằng miệng hãi quá đành xin em chả, em chả, chả chià, chả vôi, chả giò, chả đùm, chả rán, chả nướng, chả cá thì là, chợ Việt Nam có bao nhiêu loại chả bà gom về ăn lấy ăn để tìm cách lẩn tránh thợ săn Trần Thái Văn và có lẽ hẹn sau ngày 2/11/2010 hoặc sau ngày Phiếu Khiếm Diện đã được gửi đi? Tại sao bà Loretta Sanchez lại kinh hãi DB Trần Thái Văn? Bởi vì xưa nay bà chưa bị ai thách thức vì chưa có đối thủ đáng sợ. Nay gặp một tay nghề chuyên nghiệp dân biểu bà Sanchez sợ là phải? Chỉ cần một câu hỏi “bà nói bà tranh đấu cho nhân quyền VN, yêu cầu dẫn chứng bà là tác giả dự luật nào vinh danh cờ Vàng, cấm cổ bọn phái đoàn VC đến quận Cam?” hoặc “14 năm qua, bà từng là tác giả một dự luận tại Quốc Hội Hoa Kỳ chưa?” Chừng đó thôi cũng đủ mất mặt bầu cua Sanchez.

Nhưng chưa hết, tuần qua thay vì im lặng là vàng sau khi đi chơi với Playboy Hugh Hefner trên lâu đài tình ái Los Angeles, bà lại nói quàng nói xiên, khoe một mình mà bà đã tả hữu xung đột 4 dân biểu người Mỹ “nặng ký” thì hà huống gì ứng cử viên Á Châu (khi dễ?) Nhưng đã nói thì phải nói cho rõ bà trả lời gì? Khi “bọn nhà báo” hỏi bà nghĩ gì về dự án xây đền Hồi Giáo gần “thánh điạ” Ground Zero, kỷ niệm đớn đau mà có thể không bao giờ xóa nhòa trong tâm khảm dân Mỹ và thế giới tự do thì bà lại loanh quanh: “Chuyện của Nữu Ước, tôi không ý kiến.” Đúng là một lối nói để chạy tôi và bênh vực phe Dân Chủ của Tổng Thống Barrack Obama.

Nhưng trốn thì trốn tại sao bà lại chui vào cái động Playboy của ông già Hugh Hefner để trốn? Bà không có thì giờ debate với luật sư Trần Thái Văn, nhưng lại có thì giờ đi Play Boy (viết rời) với anh già hết xiú quách Hugh Hefner? Phải chăng bà già “thích mặc áo dài Việt Nam” và “chúc mừng năm mới” sợ bị bí nên phải đi playboy để thông? Khi bà thông xong thì phiếu khiếm diện đã bắt đầu tung ra. Phiếu khiếm diệm được gửi đi tức là dân đã chọn bầu xong (đa số dân Việt mình thì lại hay bầu khiếm diện, nhất là các vị cao niên) thì cần gì debate nữa? Nghe nói tháng 10 bà lại sẽ mom men đi về Việt Nam. Cái vụ đi Việt Nam có được hay không thì bà cũng có lợi. Mấy ông Việt Tân chệch hướng thì cũng hay thích nói chệch lắm. VC không cấp Visa cho bà Sanchez nhập cảnh thì họ diễn nôm là là vì bà đấu tranh dân chủ cho Việt Nam mạnh bạo nên VC sợ. Nếu cấp visa nhâp cảnh thì mấy ông cũng lại diễn nghiã vì sợ sức mạnh dân biểu của bà nên chính quyền VC phải cấp Visa cho bà. Tưởng bà về làm vương làm tướng, ai ngờ lần trước về Việt Nam nhìn vợ và đấu tranh dân chủ Nguyễn Thanh Giang bị công an bắt trước mặt mà bà đứng nhìn như trời trồng không phản ứng. Nói tóm lại chuyện bà Loretta Sanchez chỉ là chuyện “dân chủ trình diễn”, có nghĩa là look real mà not real. Cứ tưởng như là thật mà chẳng có gì thật.

Đó là chuyện Mỹ, vịt Mỹ. Thế Vịt VN thì sao? Tại Việt Nam có nhà văn Chu Tử viết phiếm trên Ao Thả Vịt, từ ngày ông chết không nghe ai thả vịt. Ai ngờ gần đây sau ngày họp báo 5/8/2010 của LUB lại có vài con Vịt lạc bày đội mồ sống lại. Vịt VN không gọi là “duck” nhưng lại biết “duck.” Lâu lâu ngóc đầu quạc, quạc, quạc vài câu “Thư Ngỏ”. Một con Vịt viết bài, một con Vịt ký tên và nhờ một con Vịt khác phát tán lên mạng Internet. Sáng thứ Hai thức dậy chuẩn bị đi dự lễ khai trương văn phòng tranh cử mới của luật sư Trần Thái Văn trên đường Harbor góc Garden Grove. Mở e-mail để xem có tin VC tấn công tin tặc trong lúc đang ngủ không? Ai ngờ VC không thấy, thấy một bầy Vịt chạy quạc, quạc, quạc tán loạn trên diễn đàn điện tử. Tưởng là cố nhà văn Chu Tử đội mồ sống lại, nhưng không đó là những con Vịt không dám nhận lời tham dự họp báo ngày 13/8/2010 và thư thách thức hội luận lại tìm cách quạc quạc quạc bằng e-mail. Đã lỡ “ducked” từ 13/8/2010 thì ducked luôn cho yên nhà yên cửa, sao lại ngóc đầu: 1 viết thư ngỏ, 1 ký tên và 1 e-mail gửi tùm lum 5 châu 4 biển (Xin lỗi ông Lê Quang Dật bị lạc đạn.)

Một số các nhà mediator (nôm na là sứ giả hoà bình) trong cộng đồng, chạy đôn đáo, xuôi ngược Đông, Tây, Nam, Bắc để làm sự bình an cho cộng đồng vì sợ cảnh ném chuột bể đồ cổ. Kể cả giải pháp “ăn tối” để đả thông bao tử trước khi đả thông tư tưởng. Đả gì thì đả, miễn là đừng đả cẳng chân, thượng cẳng tay thì OK Salem. Đừng chơi kiểu đang ăn mời ra ngoài vì nhu cầu bảo đảm an ninh cho người được mời ăn. Nhất là đang ăn đến món cá Lưỡi Trâu hay cá Hồng hấp xì dầu bị “mời” ra coi chừng hóc xương tổn thọ. Mất công đi nhà thương xài Medical, Medicare tốn thêm tiền thuế của dân chúng trong thời kỳ kiệm ước. Tuần trước người viết tạm ngưng chiến Mậu Thân theo lời khuyên của các cố vấn tối cao của cộng đồng thì phe bên kia lại vi phạm lệnh ngưng bắn Mậu Thân. Sáng thứ Hai 6/9/2010 phát tán Thư Ngỏ lung tung trên các báo chí và diễn đàn. Không báo nào đăng, không đài nào đọc trừ đài thất thanh UBĐN. Muà hè là muà tại Hoa Kỳ đầy phong ba bão táp, nên cây muốn ngừng nhưng gió lại vẫn phùng mang trợn mắt thổi phù phù thì bố ai không bị gió thổi ngả nghiêng? Nghiêng bên này thì phải gượng lại bên kia để đứng cho thẳng người, để không bị mang tiếng trở thành người “nghiêng ngả.”

Lý do người viết biết không phải ông Phan Kỳ Nhơn viết, vì từ ngày ông Nguyễn Xuân Tùng “giã từ vũ khí” và người viết đi hành nghề “bị đuổi ra khỏi phòng họp” (Nam California chỉ có những người hành nghề ký giả mới bị đuổi, nên không gọi là hành nghề ký giả mà dùng danh xưng mới, nghề “bị đuổi ra khỏi phòng họp”.) Sau ngày 5/8/2010, bà con Nam California biết được chân lý, ai được mướn vào gây hỗn loạn, biết đuổi những ký giả đi lề trái của LUB và biết vào phòng họp chửi bậy, tố cáo loạn xà bẻo thì no star where. Bà Diệu Chi phát biểu 4 phút trong khi mọi người chỉ có 2 phút, mà lại phát biểu những cái nằm trong “lòng” của bà không phải đề tài thảo luận của BTC họp báo cũng no star where. Nghiã là BTC họp báo 5/8/2010 vẫn làm ngơ, nếu đi đúng lề đường đã vẽ sơn, dù đi lề trái cũng là phải. Sau buổi họp báo ông Phan Kỳ Nhơn bảo sẽ “khai trừ” Diệu Chi để người viết đừng viết bài Liên Uỷ Ban. Đến nay cả tháng Diệu Chi vẫn còn ngồi chồm hổm trong các phiên họp của UBĐN và gần đây nhẩy như cóc vào trong Ban Đại Diện và họp với Ban Phối Trí chẳng ai dám lên tiếng.

Rõ ràng là ông Phan Kỳ Nhơn đã bị ông Bùi Văn Nhân bóp cổ họng. Nếu LUB chấp nhận những chợ cá Nguyễn Thị Minh Ngữ, Phan Diệu Chi thì ráng vểnh tai nghe ngôn ngữ chợ Cầu Lãnh mà thôi. Viết đến đây nhớ lại ngày xưa nghe mấy ông thợ hát thuộc loại Hoài Linh hay ca bản “Tôi sẽ đưa em về, dù xa xôi, vạn lý dù trời mưa hay trời nắng… Tôi sẽ đưa em về, về cầu Bông hay Cầu Muối, về Cầu Tre hay Cầu Sắt, về cầu Ô hay Cầu Giấy, về Cầu Ông Lãnh………Cầu Tiêu.” (Thúi hoắc, xin lỗi độc giả.) Đúng là “Từ ngày có em (Diệu Chi & Nguyễn Thị Minh Ngữ) về nhà mình toàn tiếng chửi thề. Dòng lệ tuôn trào nghe ói ghê” (điệu Tango nhịp nhàng trầm bổng.) Bây giờ LUB chỉ còn lại thợ viết bà giáo sư Pháp Văn Trần Thanh La. Mà văn chương của bà Trần Thanh La thì xin phép miễn bàn. Ông Phan Kỳ Nhơn thì chưa bao giờ viết được vài hàng chữ ra hồn thì làm sao viết được Thư Ngỏ? Vừa mới đọc xong hàng đầu đã ngửi ngay mùi giáo viên lớp ba trường làng Vĩnh Long cuả cựu dân biểu Bùi Văn Nhân. Cả 2 ông này thì kiến thức và kỹ thuật e-mail thì bắn một phát e-mail vượt bức tường âm thanh bay vọt vào vũ trụ còn nhanh hơn phản lực cơ chiến đấu F-35 của Hoa Kỳ vừa sản xuất. Có nghĩa là mất tiêu chẳng ai nhận được gì. Đành phải nhờ ông Lê Quang Dật “kính nhờ phổ biến rộng rãi.”

Điều khôi hài là viết Thư Ngỏ đuổi ký giả mà lại bảo nhờ báo chí phổ biến rộng rãi? Cộng đồng đâu phải là nhà thờ mà quý vị đòi làm “CHA” tất cả mọi người? Vừa phải thôi, tu ra linh mục không phải dễ đâu. Còn khó hơn tốt nghiệp đại học với muôn vàn thử thách. Cái LUB này hình như cũng thích làm công việc mà Ban Phối Trí đã làm tức là làm “quan tắt”. Ca dao có câu: “Đàn ông quan lớn thì trầy, đàn bà quan tắt nửa ngày lên quan” đúng thật. Nếu biết trước Cái Ban Phối Trí (7 người hội Đền Hùng Hải Ngoại) thì có lẽ Hội Đồng Liên Tôn cũng chẳng muốn bị đè đầu ra nghe chửi để cố gắng tổ chức bầu cử ngày 18/4/2010. Biết vậy thì cái ngày cuối tháng 2/2010 của UBXDSMCĐ tại Westminster City Hall trao mẹ cái CĐ/NVQG/NC cho cái Hội Đồng Đại Biểu cho tiện việc sổ sách, khỏi mất công bầu Ban Đại Diện, vừa mất thì giờ vừa lộn xộn.

Mấy bà già “quan tắt” như Thanh Hiền, Duyên Trang, Đặng Hằng, Diệu Chi, hợp cùng mấy ông Hưá Trung Lập, Trần Sơn Hà, Trần Thanh Phong biết rằng ra ứng cử chẳng ai bầu. Chắc là sẽ té cái đụi, mất mặt cộng đồng, nên đành ngồi chờ có Ban Đại Diện xong rồi phe mình tiến cử phe ta lẫn nhau vào Ban Phối Trí. Từ đó mình sẽ hợp tình hợp lý “khuyến cáo” Ban Đại Diện bằng cách “vặn cổ” và như vậy vẫn được làm CHA thiên hạ. Do đó, những “quan tắt” này kiên nhẫn ngồi chờ bầu cử xong nhẩy ra làm “Quan Tắt” (Ban Phối Trí) vừa khoẻ re như con bò đẩy xe, thay vì trầy da sứt vẩy, tiếng chì tiếng bấc. Tụi nó 7 đứa (Ban Đại Diện), phe mình 7/10 (Ban Phối Trí) mà lại là người toàn một khối keo sơn made in Đền Hùng Hải Ngoại, bảo đảm ta nhất định thắng, địch nhất định thua. Đúng là làm quan tắt sướng thiệt.

Đơn cử thí dụ, Ban Đại Diện vote 6/1, quyết định làm lễ Tạ Ơn tiền nhân và chiến sĩ bằng lễ chào cờ tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Nhưng ông chủ tịch nhất định không chịu ơn ai cả ngoại trừ Hội Đồng Liên Tôn, nên không chịu làm lễ Tạ Ơn và kéo Ban Phối Trí “hành quân” vào phiên họp thường lệ của Ban Đại Diện mỗi tối thứ Năm bằng chuẩn bị kế hoạch Rối Trí cho ban Phối Trí hành động. Kết quả phe ta toàn thắng thông báo huỷ bỏ chưa đầy 24 giờ. Như vậy Ban Phối Trí có quyền hành lớn hơn Ban Đại Diện rồi. Lý do quý ông bà “rối trí” đưa ra vì không có người làm Hầu Kỳ là sai, lý do dành giựt với cựu Đại Tá Phạm Văn Thuần cũng sai luôn. Ông Thuần tổ chức chào cờ đầu tháng, Ban Đại Diện tạ ơn một lần rồi vẫy tay chào nhau, không lẽ mỗi tháng mỗi tạ ơn. Rút cục chỉ là cái lý để biện minh cho cái “không muốn tạ ơn” mà thui. Còn vụ không có người làm hầu kỳ cũng sai, phải nói lại là có người, nhưng người đó là Nguyễn Phương Hùng thì phải hủy bỏ. Bằng chứng là ông Nguyễn Tấn Lạc phải cải chính cho ông Nguyễn Văn Minh khi bị cáo oan là bị Nguyễn Phương Hùng chỉ đạo.

Mẹ ơi, Lạy Chúa con chưa hề quen biết ông Trần Văn Minh trước ngày bầu cử. Nay con lại được các ông bà “rối trí” và bà bất bình thường Diệu Chi bảo là lãnh đạo ông Minh lẫn ông Lạc thì quả là con được hưởng ơn Thiên Chúa. Ông Lạc giải thích ông Minh đã ca bài “Nếu có lần anh gõ cửa đến thăm” Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, ông Nguyễn Phục Hưng, Tập Thể Chiến Sĩ, Hội cựu SVSQ Thủ Đức, Hướng Đạo Việt Nam. Nhưng nơi nào cũng đã được trả lời “Thôi anh đi về về đi, đau thương này ….” Bí quá, “Một đêm trăng sáng lung linh” ông Minh gọi điện thoại xin lỗi hơi khuya (hơn 11 giờ khuya,) để xin nhờ toán hầu kỳ 3 ngày trước khi lễ Tạ Ơn 4/9/2010. Người viết cũng vô tình lòng dạ không xiên xẹo, nhận lời ngay vì nghĩ mình đang ủng hộ Ban Đại Diện này mà. Ai ngờ chỉ vì cái tên NPH mà sinh ra nhiều chuyện. Ông Nguyễn Phục Hưng (cũng NPH), ông Nguyễn Phi Hùng (Hội trưởng SVSQ Thủ Đức, San Diego cũng NPH) mà họ chẳng bị đì. Thật là bất công. Gặp ông Hùng San Diego sáng Chủ Nhật trong khoá 4/68, than phiền cái NPH của tôi và ông ta, ông bảo chắc tại vì anh giỏi quá nên họ ghét? Lần sau em chả, em chả giống bà Loretta Sanchez cho yên chuyện. Từ nay xin chừa ngu một lần sao ngu hoài như ông kỳ kỳ gì chỉ biết ký mà không biết đọc? Cũng có người lại an ủi người viết, thật là họ không ghét người viết, chẳng qua họ cần có lý do để không phải làm lễ Tạ Ơn và chào quốc kỳ VNCH mà thôi. Người viết chỉ là nạn nhân được mượn cớ khỏi “phục vụ” cộng đồng.

Có người bảo ông chủ tịch có máu văn nghệ này từng tổ chức nhiều chương trình Tạ Ơn Người, Tạ Ơn Đời khi chưa làm chủ tịch. Nay ước mộng đã đạt nên không cần tạ ơn ai nữa hết. No comments. Nhiều khi ông bị kẹt bà vợ ông thì sao? Thông cẻm bà con. Tuần qua một đọc giả gọi điện thoại hỏi người viết bài tuần trước: “Ông viết là “chống” hay “trống” (bỏ phiếu trống?) vì 1 phiếu chống hay 1 phiếu trống vì kết quả giống nhau nhưng chống và trống khác nhau nhiều lắm.” Xin trả lời bà chị “chống” chứ không phải là phiếu bỏ trống. Chống đây là không muốn. Chủ Nhật 12/9/2010 bà Thanh Hiền lại điện thoại cải chính dùm Ban Phối Trí và cho rằng người viết nghe một chiều (từ phía ông Nguyễn Tấn Lạc và Trần Văn Minh). Người viết chỉ trả lời bà nên phối hợp với Ban Phối Trí để viết bài phản bác lại bài viết Thiên Hạ Sự hoặc nếu cần người viết sẽ tổ chức buổi họp báo để 2 Ban Đại Diện và Ban Phối Trí cùng nhau trình bày sự việc để mọi người cùng nghe. Cũng như bà Thanh Hiền cho rằng ông Nguyễn Tấn Lạc là người của Việt Tân đang gây rối làm các thành viên Ban Đại Diện hoang mang và nản chí đi đến từ chức. Lần đầu tiên người viết nghe bà Thanh Hiền nói chủ tịch Nguyễn Xuân Nghĩa và Phó Ngoại Vụ Khanh Nguyễn muốn từ chức.

Trở lại chuyện con Vịt hay con Dzịt (phát âm người miền Nam) thì người viết cho đến giờ phút này vẫn chưa thấy chú Dzịt nào ló mặt nhận lời đối chất. Mặc dù người viết đã bảo đảm mọi người tham dự sẽ được bảo vệ an ninh tối đa bằng cách “cấm bị mời ra ngoài”. Đây là lần thứ ba, người viết mời 3 vị đồng ý họp báo để làm sáng tỏ việc ai chủ trương mời ký giả Đoàn Trọng ra ngoài “để bảo đảm an ninh”; ai chủ trương “bẻ từng chiếc đuã”; những chiếc đuã sắp được bẻ là ai. Hãy thẳng thắn, can đảm dám làm dám nhận, ngồi cùng xem lại cuốn video để phân tích sự kiện thay vì Thư Ngỏ, Thư Ngỏ và Thư Ngỏ. Chẳng ai đăng dùm cho quý vị đâu. Cả ngàn Thư Ngỏ cũng chẳng giải quyết được gì cả. Nếu không muốn hội thoại thì im mồm đừng làm điếc tai hàng xóm nữa. Đọc lá thư ngỏ của UBĐN, người viết bắt tức cười, lúc nào cũng mang chuyện thành công của cuộc biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng làm khiên chắn gió, nhưng có cái quan trọng cũng liên quan đến biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng thì lại ăn cháo đá bát. Đó là ngày khai trương văn phòng tranh cử của dân biểu Trần Thái Văn thứ Hai 6/9/2010 thì lại trốn mất tiêu. Chỉ có giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, mà giáo sư Liêm thì lại mặc quá nhiều “áo chủ tịch”, nên không biết ông đi dự với bộ “đồng phục” của hội nào? Nhưng có lẽ hội Lê Văn Duyệt đúng hơn, vì sao uy tín của Đức Tả Quân vẫn còn uy nghi hơn là là ba cái đặc nhiệm, đặc sệt. Sơ sơ hiện nay giáo sư Nguyễn Thanh Liêm đang là chủ tịch của 8 hội mà thành viên cũng không ai khác hơn, vẫn chỉ là những thành viên căn bản của Đền Hùng.

Không một ai trong LUB có mặt trong buổi khai trương, dù rằng tiền 4 chuyến xe buýt chở đồng hương biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng là do tiền dân biểu Trần Thái Văn yểm trợ. Ông Bùi Mạnh Cường cho là lý do Lễ Lao Động. Nhưng người viết nhớ lại chuyện xưa tích cũ năm 2008, cuộc tranh cử Giám Sát Viện thì luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa chủ tịch Hội Đền Hùng Hải Ngoại với lời hứa của GSV Janet Nguyễn sẽ có nhà văn hoá cho Hội, hí hứng nhận 2 bàn ủng hộ mỗi bàn 500 mỹ kim và bắt hội viên phải đi đông bầu đúng cử xứng với 50 mỹ kim một người cho đủ 2 bàn tiệc. Sau ngày đăng quang Hội Hùng Sử Việt chiếm được “giải thưởng văn hoá của GSV” (300 ngàn mỹ kim,) hội Đền Hùng đi chỗ khác chơi. Ứng cử viên Dina Nguyễn đọc tới đây có lẽ cũng chết giấc. Luật sư Nguyễn Xuân Nghiã sáng mắt nhưng chưa sáng dạ. LS Nguyễn Xuân Nghiã dù là Dân Chủ, nhưng trên cương vị chủ tịch cộng đồng dù bận thì cũng nên cử một trong 6 thành viên đi đại diện BĐD/CĐ/NVQG để chứng tỏ cho sự vô tư không thiên vị.

Cũng như ông Phan Kỳ Nhơn là người của MT/VT (Ông Cao Hữu Vinh là người tiến cử và Lê Đức Anh là người làm lễ tuyên thệ. Ông Cao Hữu Vinh nói có, ông Phan Kỳ Nhơn nói không, vậy một trong 2 người phải có 1 người nói láo về chuyện Việt Tân?) Nếu là người của Việt Tân thì chắc chắn ông Phan Kỳ Nhơn không dám xuất hiện trong ngày khai trương văn phòng vận động tranh cử của luật sư Trần Thái Văn để vuốt râu hùm MT/VT vì Loretta Sanchez là con gà cuả bác sĩ Nguyễn Trọng Việt, Đỗ Hoàng Điềm. Tư gia của bác sĩ Việt đã từng là nơi được dùng làm những buổi gây quỹ kín đáo cho những ứng cử viên Dân Chủ, đặc biệt là bà Loretta Sanchez. Kẹt là ở chỗ đó. Không ai chối cãi ông Phan Kỳ Nhơn là người yêu nước, nhưng lòng yêu nước cần phải đặt đúng chỗ. Đem lòng yêu nước mà đặt vào lòng Vi Anh thì thân bại danh liệt đừng đổ lỗi vì tội đòi bẻ đũa. Chống cộng mà dùng Nguyễn Thị Minh Ngữ, Diệu Chi thì cũng có ngày bị lãnh cán buá thôi. Đừng lợi dụng chiêu bài “Tôi là người chống cộng có uy tín”, đừng vin vào khí thế chống Đàm Vĩnh Hưng rồi nương nhờ đòn bẩy đó mà tự ý đặt ra luật lệ sinh hoạt cho cộng đồng đa dạng, ai trái ý hoặc không theo sự chỉ đạo thì phải bị loại ra khỏi vòng cương toả. Giữ cho cái uy tín của mình không bị lem nhem mới là quý. Đừng thừa thắng xông lên kiểu hô hào xách động mà mất tất cả hào quang của quá khứ. Cả một tổ chức lớn có quy củ như MT/VT cũng còn bị bể làm 2, sau đó bể thêm thành 2 nữa. Thử xem 2 anh em Hoàng Cơ Định và Hoàng Cơ Long mỗi người một bên (Chính hướng và chệch hướng) thì làm sao “đoàn kết” được đây? Anh em trong nhà không đoàn kết làm sao người ngoài đoàn kết được với mình? Có dư luận cho rằng gia đình Hoàng Cơ tính nước cờ cao. Nếu phe nào thắng thì phe yếu “sát nhập” sau có sao đâu? Nhưng cũng có dư luận nói rằng MT/VT đang gây thanh thế và ảnh hưởng trong nội bộ để chuẩn bị trong trường hợp chẳng may thằng VC bị đứng tim hay bị tai biến mạch máu não chết bất đắc kỳ tử mình còn có lực để tiếp tục “uýnh lẫn nhau” để giành ghế.

Cộng đồng người Việt chưa khá được vì vẫn còn quan niệm các cây cổ thụ của nền Đệ Nhị VNCH vẫn là những món hàng (dù đó là những hàng mã được sơn phết lại) cần dùng trong sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ. Thật ra lề lối suy nghĩ, kiến thức chính trị và ngay cả những hành động chính trị của những nhân vật này đều trật đường rầy so sánh với thời đại tin học. Nếu họ đi đúng đường thì 35 năm cộng đồng chúng ta đâu có khốn đốn như hiện nay. Một sự tụt hậu không lồ trong trào lưu “trật tự thế giới” mới. Nhóm luật sư Trần Thái Văn đã có thiện chí, cố gắng xây dựng một thế hệ trẻ vào dòng chính Hoa Kỳ, nhưng tiếc thay những đám bùn quá khứ vẫn là những cản trở cho giòng nước Vận Hội Hội được chảy mạnh, chảy nhanh hơn. Chỉ khi nào hết những cựu Thú Trưởng, cựu Thượng Nghị Sĩ, cựu Dân Biểu, cựu Đại tá …v…v… lên phát biểu trong các sinh họat cộng đồng và chính trị thì cộng đồng chúng ta mới trưởng thành. Ban Phối Trí cũng là một thí dụ rõ ràng cho sự thoái hoá trong sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ (Đọc kỹ lại Nội Quy bầu cử trước khi tự ý cho mình một quyền hành tối thượng.) Đồng hương bầu Ban Đại Diện để họ làm việc, không ai bầu Ban Phố Trí để lèo lái Ban Đại Diện. Không thể chấp nhận chuyện đã quyết định, chỉ còn hơn 24 giờ đùng một cái huỷ bỏ, ngon ơ bởi sự “hiện diện” của Ban Phối Trí. Một hành động coi thường đồng hương trong trò chơi dân chủ. Phải có một tiêu chuẩn rõ ràng, không thể chủ tịch của hội có một người vẫn là một lá phiếu như một hội vài trăm thành viên. Nhất là những hội không có giấy phép hoạt động thì lại càng phải loại bỏ đừng nham nhở cố đấm ăn xôi, có ngày mắc nghẹn.
Back to top Go down
View user profile http://hoikygia.board-directory.net
 
Xin đừng làm con Vịt
Back to top 
Page 1 of 1

Permissions in this forum:You cannot reply to topics in this forum
HỘI KÝ GIẢ VIỆT NAM ORANGE COUNTY :: Bolsa Thiên Hạ Sự-
Jump to: